Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng cần thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu cho đúng Chính pháp để đấng sinh thành và ta đều được lợi lạc.

Cha mẹ là những người luôn mong muốn đem đến cho con những gì tốt đẹp nhất mà họ có. Đối với cha mẹ thì con cái là tài sản quý giá nhất trên đời. 

Cuộc đời đâu ai có thể biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Hôm nay ta còn được gặp, còn được nhìn thấy cha mẹ đó là một điều hết sức may mắn. Hãy hạnh phúc vì điều đó! Người xưa có câu “Còn cha còn mẹ thì hơn, không cha không mẹ như đàn đứt dây”, còn cha con mẹ là ta còn tất cả. 
 Ngày tháng trôi đi, có ngày “sóng im, biển lặng” có ngày “bão táp, phong ba”. Trải qua những mệt mỏi đó thì nơi đâu là nơi ta được trở về với những bình yên, ai là người ngồi nghe ta than thở, động viên ta. Không một ai khác, không một nơi nào khác hơn nữa là gia đình, là cha mẹ.
 Hãy mừng và cảm ơn trời vì ta còn có nơi để trở về, dù gia đình hay mái ấm của ta có là nơi tồi tàn nhất, cha mẹ ta có bênh tật hay không bằng những người khác đi chăng nữa… Vì cuộc đời đâu như ta mong muốn, nhiều khi điều ta có lại là điều người khác ao ước. 

Nếu đã không có điều ta yêu thì hãy biết yêu những gì ta đang có. Học cách bằng lòng với những gì mình đang nắm trong tay để thấy được ta còn hạnh phúc hơn bao nhiêu người bất hạnh.
Phận làm con nên làm gì để cầu an, báo hiếu? Hãy biết nói lời “cảm ơn” và “xin lỗi” với cha mẹ mình. Mình “cảm ơn”, “xin lỗi” với bạn bè, người khác được thì cha mẹ ta lại phải càng làm điều đó hơn nữa. 

Không phải ta lo cho cha mẹ đầy đủ vật chất mới được gọi là báo hiếu. Chữ hiếu đôi khi rất đơn giản, đó là nụ cười mãn nguyện của cha mẹ khi thấy con ngoan hiền, thành đạt và sống tốt với mọi người xung quanh. 

Vu Lan báo hiếu, ngẫm về đạo làm con. Ai còn có thể cài trên áo mình một bông hồng đỏ mùa Vu Lan thì vẫn còn tự hào vì mình còn đầy đủ cha mẹ. Đừng vì những phút vô tâm, sao lãng với cha mẹ mà sau này phải hối hận. Cha mẹ thì chỉ có một trên đời, mất đi họ sẽ không bao giờ có lại được nữa và liệu kiếp sau ta có còn được gặp lại họ?

Mùa Vu Lan báo hiếu cũng là là lúc ta sống chậm lại, suy nghĩ và yêu thương nhiều hơn những gì ta đã làm. Vậy nên, ai may mắn còn đấng sinh thành xin đừng thờ ơ và làm họ buồn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here